0 comments / Posted on by Le Nguyet Minh

Tình cờ em và anh biết nhau qua một lớp học lãnh đạo của PACE. Anh không quá đẹp trai và cũng không là người xuất chúng. Ấn tượng đầu tiên của em về anh là “bình thường như bao người khác” ngoại trừ việc anh “liều lĩnh” xách ghế ngồi cạnh em. Em không đẹp lộng lẫy như những cô gái khác nhưng em cũng là ước mơ của ko ít đàn ông. Trong mắt mọi người em là một cô gái lạnh lùng và hời hợt. Nhưng với anh thì khác, em rất ghét nói chuyện với anh vì anh nói nhiều, hỏi nhiều về cuộc sống và công việc của em điều mà chẳng ai có thể biết. Anh không tán tỉnh em cũng không ngọt ngào với em nhưng em thích cảm giác ngồi cạnh anh và kể cho anh nghe những ước mơ của mình và những câu hỏi ngớ ngẩn mà ai cũng có thể trả lời được. Cứ thế mỗi tuần em lại mong đến ngày chủ nhật đi học để gặp lại anh. Em biết anh cũng thích em và em cũng thế nhưng anh chẳng bao giờ nói. Uh thì có lẽ anh xem mình như bạn thôi. Rồi một ngày vô tình cô bạn cùng lớp hỏi lớp mình ai đã có gia đình thì giơ tay lên. Và em thấy anh…Em thấy buồn và thoáng 1 chút vui vì em biết em có thể quay đầu lại. Cuối khóa học lớp tổ chức về nhà anh chơi. Và tất nhiên em có cơ hội được diện kiến cả gia đình hạnh phúc của anh. Anh là ba của 2 đứa trẻ và một cô vợ xinh hơn cả em. Tình cảm em dành cho anh không đủ lớn để khóc nhưng cũng không quá nhỏ để không buồn. Khóa học kết thúc, em không còn gặp anh nữa nhưng lần nào lên SG anh cũng réo rắt em, bắt em dậy sớm đi ăn sáng với anh. Em ghét nhưng vẫn mò mẫm chui ra khỏi chăn để được gặp anh. Anh vẫn như thế, lúc nào 2 đứa gặp nhau cũng ríu rít mừng khôn xiết. Em đã từng tự hứa với lòng em sẽ là một cô gái tốt, sẽ là một người bạn tri kỉ với anh nhưng cuối cùng em cũng không làm được. Em thật mệt mỏi khi phải bao dung rộng lượng với mọi người để rồi cuối cùng người thiệt thòi cũng là em. Em và anh cả hai chúng ta đều ích kỷ nhưng ít ra ta cũng đã sống thật với mình. Anh hỏi em nếu một người đã có vợ yêu một cô gái khác, em không thích phải dùng lý trí, em là người sống bằng cả trái tim, có thể điều đó sai, điều đó không đúng, điều đó làm em buồn nhưng ít ra em sẽ vẫn hạnh phúc với sự lựa chọn của trái tim mình. We're both wrong, arent we?

Photobucket

Tình cờ em và anh biết nhau qua một lớp học lãnh đạo của PACE. Anh không quá đẹp trai và cũng không là người xuất chúng. Ấn tượng đầu tiên của em về anh là “bình thường như bao người khác” ngoại trừ việc anh “liều lĩnh” xách ghế ngồi cạnh em. Em không đẹp lộng lẫy như những cô gái khác nhưng em cũng là ước mơ của ko ít đàn ông. Trong mắt mọi người em là một cô gái lạnh lùng và hời hợt. Nhưng với anh thì khác, em rất ghét nói chuyện với anh vì anh nói nhiều, hỏi nhiều về cuộc sống và công việc của em điều mà chẳng ai có thể biết. Anh không tán tỉnh em cũng không ngọt ngào với em nhưng em thích cảm giác ngồi cạnh anh và kể cho anh nghe những ước mơ của mình và những câu hỏi ngớ ngẩn mà ai cũng có thể trả lời được. Cứ thế mỗi tuần em lại mong đến ngày chủ nhật đi học để gặp lại anh. Em biết anh cũng thích em và em cũng thế nhưng anh chẳng bao giờ nói. Uh thì có lẽ anh xem mình như bạn thôi. Rồi một ngày vô tình cô bạn cùng lớp hỏi lớp mình ai đã có gia đình thì giơ tay lên. Và em thấy anh…Em thấy buồn và thoáng 1 chút vui vì em biết em có thể quay đầu lại. Cuối khóa học lớp tổ chức về nhà anh chơi. Và tất nhiên em có cơ hội được diện kiến cả gia đình hạnh phúc của anh. Anh là ba của 2 đứa trẻ và một cô vợ xinh hơn cả em. Tình cảm em dành cho anh không đủ lớn để khóc nhưng cũng không quá nhỏ để không buồn. Khóa học kết thúc, em không còn gặp anh nữa nhưng lần nào lên SG anh cũng réo rắt em, bắt em dậy sớm đi ăn sáng với anh. Em ghét nhưng vẫn mò mẫm chui ra khỏi chăn để được gặp anh. Anh vẫn như thế, lúc nào 2 đứa gặp nhau cũng ríu rít mừng khôn xiết. Em đã từng tự hứa với lòng em sẽ là một cô gái tốt, sẽ là một người bạn tri kỉ với anh nhưng cuối cùng em cũng không làm được. Em thật mệt mỏi khi phải bao dung rộng lượng với mọi người để rồi cuối cùng người thiệt thòi cũng là em. Em và anh cả hai chúng ta đều ích kỷ nhưng ít ra ta cũng đã sống thật với mình. Anh hỏi em nếu một người đã có vợ yêu một cô gái khác, em không thích phải dùng lý trí, em là người sống bằng cả trái tim, có thể điều đó sai, điều đó không đúng, điều đó làm em buồn nhưng ít ra em sẽ vẫn hạnh phúc với sự lựa chọn của trái tim mình. We're both wrong, arent we?

Photobucket

0 comments

Leave a comment

All blog comments are checked prior to publishing